南柯子·云去南山静

元代 谭处端
云去南山静,风来渭水寒。凌波凝结一团团。万里晴空,清爽此时观。雄剑鸣开匣,人头落玉盘。一轮明月上栏杆。了了从斯,心意始闲安。
yún nán shān jìng   fēng lái wèi shuǐ hán líng níng jié tuán tuán wàn qíng kōng qīng shuǎng   shí guān xióng jiàn míng kāi xiá rén tóu luò   pán lún míng yuè shàng lán gān liǎo liǎo cóng xīn shǐ xián ān