【南吕】干荷叶

元代 刘秉忠
干荷叶,色苍苍,老柄风摇荡。减了清香,越添黄。都因昨夜一场霜,寂寞在秋江上。 干荷叶,映着枯蒲,折柄难擎露。藉丝无,倩风扶。待擎无力不乘珠,难宿滩头鹭。 根摧折,柄欹斜,翠减清香谢。恁时节,万丝绝。红鸳白鹭不能遮,憔悴损干荷叶。 干荷叶,色无多,不奈风霜锉。贴秋波,倒枝柯。宫娃齐唱《采莲歌》,梦里繁华过。 南高峰,北高峰,惨淡烟霞洞。宋高宗,一场空。吴山依旧酒旗风,两度江南梦。 夜来个,醉如酡,不记花前过。醒来呵,二更过。春衫惹定茨蘼科,绊倒花抓破。 干荷叶,水上浮,渐渐浮将去。跟将你去,随将去。你问当家中有媳妇?问着不言语。 脚儿尖,手儿纤,云髻梳儿露半边。脸儿甜,话儿粘。更宜烦恼更宜忺,直恁风流倩。
gàn   cāng cāng   lǎo bǐng fēng yáo dàng jiǎn le qīng xiāng   yuè tiān huáng dōu yīn zuó chǎng shuāng   zài qiū jiāng shàng
gàn   yìng zhe   zhé bǐng nán qíng   qiàn fēng dài qíng chéng zhū   nán 宿 tān tóu
gēn cuī shé   bǐng xié   cuì jiǎn qīng xiāng xiè nèn shí jié   wàn jué hóng yuān bái néng zhē   qiáo cuì sǔn gàn
gàn   duō   nài fēng shuāng cuò tiē qiū   dào zhī gōng chàng cǎi lián 》,   mèng fán huá guò
nán gāo fēng   běi gāo fēng   cǎn dàn yān xiá dòng sòng gāo zōng   cháng kōng shān jiù jiǔ fēng   liǎng jiāng nán mèng
lái   zuì tuó   huā qián guò xǐng lái   èr gēng guò chūn shān dìng   bàn dǎo huā zhuā
gàn   shuǐ shàng   jiàn jiàn jiāng gēn jiāng   suí jiāng wèn dāng jiā zhōng yǒu   wèn zhe yán
jiǎo ér jiān   shǒu ér xiān   yún shū ér bàn biān liǎn ér tián   huà ér zhān gèng fán nǎo gèng xiān   zhí nèn fēng liú qiàn