南仙吕 傍妆台 自叙

明代 夏完淳
客愁新,一帘秋影月黄昏。几回梦断三江月,愁杀五湖春。 霜前白雁樽前泪,醉里青山梦里人。英雄恨,泪满巾,响丁东玉漏声频。 两眉颦,满腔心事向谁论?可怜天地无家客,湖海未归魂。 三千宝剑埋何处?万里楼船更几人!英雄恨,泪满巾,何处三户可亡秦! 极目秋云,老去秋风剩此身。添愁闷,闷杀我楼台如水镜如尘。 为伊人,几番抛死心头愤,勉强偷生旧日恩。水鳞鳞,雁飞欲寄衡阳信。 素书无准,素书无准。我本是西笑狂人。想那日束发从军,想那日霜角辕门。 想那日挟剑惊风,想那日横槊凌云。帐前旗,腰后印。 桃花马,衣柳叶,惊穿胡阵。流光一瞬,离愁一身。 望云山,当时壁垒,蔓草斜曛。盼杀我当日风云,盼杀我故国人民。 盼杀我西笑狂夫,盼杀我东海孤臣。月轮空,风力紧。 夜如年,花似雨,英雄双鬓。黄花无分,丹萸几人。 忆当年,吴钩月下,万里风尘。可怜寂寞穷途恨,憔悴江湖九逝魂,一饭千金敢报恩。
chóu xīn   lián qiū yǐng yuè huáng hūn huí mèng duàn sān jiāng yuè chóu   shā chūn    
shuāng qián bái yàn zūn qián lèi   zuì qīng shān mèng rén yīng xióng hèn lèi   mǎn jīn xiǎng   dīng dōng lòu shēng pín    
liǎng méi pín   mǎn qiāng xīn shì xiàng shuí lùn   lián tiān jiā   hǎi wèi guī hún  
sān qiān bǎo jiàn mái chǔ   wàn lóu chuán gèng rén   yīng xióng hèn   lèi mǎn jīn   chǔ sān wáng qín  
qiū yún   lǎo qiū fēng shèng shēn tiān chóu mèn mèn   shā lóu tái shuǐ jìng chén    
wèi rén   fān pāo xīn tóu fèn   miǎn qiǎng tōu shēng jiù ēn shuǐ lín lín yàn   fēi héng yáng xìn    
shū zhǔn   shū zhǔn běn shì xiào 西 kuáng rén xiǎng shù cóng jūn xiǎng   shuāng jiǎo yuán mén      
xiǎng xié jiàn jīng fēng   xiǎng héng shuò líng yún zhàng qián yāo   hòu yìn    
táo huā   liǔ   jīng chuān 穿 zhèn liú guāng shùn   chóu shēn    
wàng yún shān   dāng shí lěi   màn cǎo xié xūn pàn shā dāng fēng yún pàn   shā guó rén mín    
pàn shā 西 xiào kuáng   pàn shā dōng hǎi chén yuè lún kōng fēng   jǐn    
nián   huā shì   yīng xióng shuāng bìn huáng huā fēn dān   rén    
dāng nián   gōu yuè xià   wàn fēng chén lián qióng hèn qiáo   cuì jiāng jiǔ shì hún   fàn qiān jīn gǎn bào ēn