恼花篇时寓法源寺

清代 黄景仁
寺南不合花几树,闹春冠盖屯如蜂。遽令禅窟变尘巷,晓钟未打车隆隆。 我时养疴僦僧舍,避地便拟东墙东。花开十日不曾看,键关不与花气通。 渐惊剥啄多过客,始觉门外春光浓。数弓地窄苦揖让,一面交浅劳过从。 翻书耷席苦拉逻,应门煮茗烦奴僮。因花致容真被恼,求寂得喧毋乃穷。 斫花径拟借萧斧,深根铲断繁英空。不然飞章乞猛雨,使李褪白桃销红。 不忧人讥煞风景,焚琴煮鹤宁从同。花如顾我哑然笑,杂以谐谑通微风。 尔今穷瘁实天予,岂有生气回春容?无人之境讵可得?徒使冰炭交心胸。 非人谁与圣所训?有怒不迁德则崇。去留踪迹孰相强,曷不掉臂空山中? 同生覆载各有志,我自开落随春工。客来客往岂有意,而以罪我徒褊衷。 对花嗒然坐自失,何见不广侪愚憃。明当邀容坐花下,为花作主倾深钟。 焚香九顿法王座,祝容常满花常秾。
nán huā shù   nào chūn guān gài zhūn fēng lìng chán biàn chén xiàng   xiǎo zhōng wèi chē lóng lóng
shí yǎng jiù sēng shè   biàn 便 dōng qiáng dōng huā kāi shí céng kàn   jiàn guān huā tōng
jiàn jīng zhuó duō guò   shǐ jué mén wài chūn guāng nóng shù gōng zhǎi ràng   miàn jiāo qiǎn láo guò cóng
fān shū luó   yìng mén zhǔ míng fán tóng yīn huā zhì róng zhēn bèi nǎo   qiú xuān nǎi qióng
zhuó huā jìng jiè xiāo   shēn gēn chǎn duàn fán yīng kōng rán fēi zhāng měng   shǐ 使 tuì bái táo xiāo hóng
yōu rén shā fēng jǐng   fén qín zhǔ níng cóng tóng huā rán xiào   xié xuè tōng wēi fēng
ěr jīn qióng cuì shí tiān   yǒu shēng huí chūn róng   rén zhī jìng   shǐ 使 bīng tàn jiāo xīn xiōng
fēi rén shuí shèng suǒ xùn   yǒu qiān chóng liú zōng shú xiāng qiáng   diào kōng shān zhōng  
tóng shēng zǎi yǒu zhì   kāi luò suí chūn gōng lái wǎng yǒu   ér zuì biǎn zhōng
duì huā rán zuò shī   jiàn guǎng 广 chái chōng míng dāng yāo róng zuò huā xià   wèi huā zuò zhǔ qīng shēn zhōng
fén xiāng jiǔ dùn wáng zuò   zhù róng cháng mǎn huā cháng nóng