念奴娇·临风一笑

宋代 朱熹
临风一笑,问群芳谁是,真香纯白。独立无朋,算只有、姑射山头仙客。绝艳谁怜,真心自保,邈与尘缘隔。天然殊胜,不关风露冰雪。 应笑俗李粗桃,无言翻引得,狂蜂轻蝶。争似黄昏闲弄影,清浅一溪霜月。画角吹残,瑶台梦断,直下成休歇。绿阴青子,莫教容易披折。
lín fēng xiào   wèn qún fāng shuí shì   zhēn xiāng chún bái péng   suàn zhǐ yǒu shè shān tóu xiān jué yàn shuí lián   zhēn xīn bǎo   miǎo chén yuán tiān rán shū shèng   guān fēng bīng xuě
yīng xiào táo   yán fān yǐn de   kuáng fēng qīng dié zhēng huáng hūn xián nòng yǐng   qīng qiǎn shuāng yuè huà jiǎo chuī cán   yáo tái mèng duàn   zhí xià chéng xiū xiē 绿 yīn qīng   jiào róng zhé