念奴娇 仆来京洛三年未尝饱见春物。今岁江

宋代 蔡松年
岫诸亲友折花酌酒於明秀峰下,仍借东坡先生赤壁词韵,出妙语以惜别。辄亦继作,致言叹不足之意倦游老眼,负梅花京洛,三年春物。明秀高峰人去后,冷落清辉绝壁。花底年光,山前爽气,别语挥冰雪。摩挲庭桧,耐寒好在霜杰。人世长短亭中,此身流转,几花残花发。只有平生生处乐,一念犹难磨灭。放眼南枝,忘怀樽酒,及此青青发。从今归梦,暗香千里横月。
xiù zhū qīn yǒu zhé huā zhuó jiǔ míng xiù fēng xià   réng jiè dōng xiān sheng chì yùn   chū miào bié zhé zuò   zhì yán tàn zhī juàn yóu lǎo yǎn   méi huā jīng luò   sān nián chūn míng xiù gāo fēng rén hòu   lěng luò qīng huī jué huā nián guāng   shān qián shuǎng   bié huī bīng xuě tíng guì   nài hán hǎo zài shuāng jié rén shì cháng duǎn tíng zhōng   shēn liú zhuǎn   huā cán huā zhǐ yǒu píng shēng shēng chù   niàn yóu nán miè fàng yǎn nán zhī   wàng huái 怀 zūn jiǔ   qīng qīng cóng jīn guī mèng   àn xiāng qiān héng yuè