念奴娇·水轩沙岸

宋代 刘学箕
水轩沙岸,午风轻、飘动一天晴雪。日色晶荧光眩眼,细逐游丝明灭。帘幕中间,楼台侧畔,浑是瑶瑛积。缀松黏竹,恍然如对三绝。 遥认仿佛飞花,花非还似,恼乱多情客。点染春衫无定度,又转沈香亭北。密密疏疏,斜斜整整,似雪难分别。坡仙不见,后人有口何说。
shuǐ xuān shā àn   fēng qīng piāo dòng tiān qíng xuě jīng yíng guāng xuàn yǎn   zhú yóu míng miè lián zhōng jiān   lóu tái pàn   hún shì yáo yīng zhuì sōng nián zhú   huǎng rán duì sān jué
yáo rèn fǎng 仿 fēi huā   huā fēi hái shì   nǎo luàn duō qíng diǎn rǎn chūn shān dìng   yòu zhuǎn shěn xiāng tíng běi shū shū   xié xié zhěng zhěng   xuě nán fēn bié xiān jiàn   hòu rén yǒu kǒu shuō