念奴娇四首 其三 芟旧

宋代 单人耘
填词言志,慨苏辛,直是文中韩柳。大吕黄钟难嗣响,况数乾嘉而后。 湖海苍凉,彊村顿郁,差拟摩云手。风骚各领,揆新正待芟旧。 文章本自天然,但抒胸臆,何用拈髭久?世患撄人沉百感,倚此霜锋凝秀。 检校南朝,拥迎四化,烟雨湖山皱。千摇万兀,一编难纳鸣吼。
tián yán zhì   kǎi xīn   zhí shì wén zhōng hán liǔ huáng zhōng nán xiǎng kuàng   shù qián jiā ér hòu    
hǎi cāng liáng   jiàng cūn dùn   chà yún shǒu fēng sāo lǐng kuí   xīn zhēng dài shān jiù    
wén zhāng běn tiān rán   dàn shū xiōng   yòng niān jiǔ   shì huàn yīng rén chén bǎi gǎn   shuāng fēng níng xiù  
jiǎn jiào nán cháo   yōng yíng huà   yān shān zhòu qiān yáo wàn   biān nán míng hǒu