念奴娇·延年有术

宋代 陆文圭
延年有术,餐古松根下,茯苓千岁。纵是延年如何益,命也道之将废。思古之人,词章节行,杲杲行当世。遗风流韵,渊然尚有余味。无奈先哲凋零,后生坦率,多以儒为戏。每笑唐人书不读,直把黄金买贵。山泽奇才,云林真隐,没齿何曾遇。人生如梦,江流日夜东去。
yán nián yǒu shù   cān sōng gēn xià   líng qiān suì zòng shì yán nián mìng   dào zhī jiāng fèi zhī rén zhāng   jié xíng gǎo gǎo   háng dāng shì fēng liú yùn yuān rán shàng   yǒu wèi nài xiān zhé diāo líng hòu shēng tǎn shuài   duō wèi   měi xiào táng rén shū zhí huáng jīn mǎi   guì shān cái yún lín zhēn yǐn chǐ   zēng rén   shēng 齿 mèng jiāng liú dōng