霓裳中序第一·亭皋正望极

宋代 姜夔
亭皋正望极。乱落江莲归未得。多病却无气力。况纨扇渐疏,罗衣初萦。流光过隙。叹杏梁、双燕如客。人何在,一帘淡月,仿佛照颜色。幽寂。乱蛩吟壁。动庾信、清愁似织。沈思年少浪迹。笛里关山,柳下坊陌。坠红无信息。漫暗水,涓涓溜碧。漂零久,而今何意,醉卧酒垆侧。
tíng gāo zhèng wàng luàn luò jiāng lián guī wèi duō bìng què kuàng wán shàn jiàn shū   luó chū yíng liú guāng guò tàn xìng liáng shuāng yàn rén zài   lián dàn yuè   fǎng 仿 zhào yán yōu luàn qióng yín dòng xìn qīng chóu shì zhī shěn nián shào làng guān shān   liǔ xià fāng zhuì hóng xìn màn àn shuǐ   juān juān liū piāo líng jiǔ   ér jīn   zuì jiǔ