宁陵阻风雨寄都下亲旧

宋代 梅尧臣
昼夜风不止,寒树嚎未休。 人言雨杀风,雨急风未柔。 独扶慈母丧,泪与河水流。 河水有冬竭,泪泉长在眸。 予生五十二,再解官居忧。 昨者母疾亟,骨肉相聚愁。 橐中无一钱,缓急何可求。 母当临终时,嘱我贫莫羞。 随宜具棺敛,厚贷压人头。 死事定无益,生偿且无由。 泣涕听母言,心肠如剜钩, 小子虽不令,长养恩曷酬。 旦夕期速平,後事勿预谋。 愿母强药食,更延百千秋。 固云莫望我,我魂已飞游。 语毕忽奄逝,抚膺呼裂喉。 未能一物备,迷乱将安投。 艰窘见风义,乃有令朋俦。 致赙或钱帛,最力李与刘。 禁省及石渠,奠助日不周。 裴杨乞铭盖,文篆古复遒。 潭饶两大舰,朝索暮泛浮。 哀怜荷君子,才德惭未修。 三日违大梁,两宿此迟留。 聊书同些挽,试托楚人讴。
zhòu fēng zhǐ   hán shù háo wèi xiū
rén yán shā fēng   fēng wèi róu
sāng   lèi shuǐ liú
shuǐ yǒu dōng jié   lèi quán zhǎng zài móu
shēng shí èr   zài jiě guān yōu
zuó zhě   ròu xiāng chóu
tuó zhōng qián   huǎn qiú
dāng lín zhōng shí   zhǔ pín xiū
suí guān liǎn   hòu dài rén tóu
shì dìng   shēng cháng qiě yóu
tīng yán   xīn cháng wān gōu  
xiǎo suī lìng   cháng yǎng ēn chóu
dàn píng   hòu shì móu
yuàn qiáng yào shí   gèng yán bǎi qiān qiū
yún wàng   hún fēi yóu
yǎn shì   yīng liè hóu
wèi néng bèi   luàn jiāng ān tóu
jiān jiǒng jiàn fēng   nǎi yǒu lìng péng chóu
zhì huò qián   zuì liú
jìn shěng shí   diàn zhù zhōu
péi yáng míng gài   wén zhuàn qiú
tán ráo liǎng jiàn   cháo suǒ fàn
āi lián jūn zi   cái cán wèi xiū
sān wéi liáng   liǎng 宿 chí liú
liáo shū tóng xiē wǎn   shì tuō chǔ rén ōu