抛球乐

五代 冯延巳
酒罢歌馀兴未阑,小桥清水共盘桓。波摇梅蕊伤心白, 风入罗衣贴体寒。且莫思归去,须尽笙歌此夕欢。 逐胜归来雨未晴,楼前风重草烟轻。谷莺语软花边过, 水调声长醉里听。款举金觥劝,谁是当筵最有情? 梅落新春入后庭,眼前风物可无情?曲池波晚冰还合, 芳草迎船绿未成。且上高楼望,相共凭阑看月生。 霜积秋山万树红,倚岩楼上挂朱栊。白云天远重重恨, 黄叶烟深淅淅风。仿佛梁州曲,吹在谁家玉笛中。 尽日登高兴未残,红楼人散独盘桓。一钩冷雾悬珠箔, 满面西风凭玉阑。归去须沉醉,小院新池月乍寒。 坐对高楼千万山,雁飞秋色满阑干。烧残红烛暮云合, 飘尽碧梧金井寒。咫尺人千里,犹忆笙歌昨夜欢。
jiǔ xīng wèi lán   xiǎo qiáo qīng shuǐ gòng pán huán yáo méi ruǐ shāng xīn bái  
fēng luó tiē hán qiě guī   jǐn shēng huān
zhú shèng guī lái wèi qíng   lóu qián fēng zhòng cǎo yān qīng yīng ruǎn huā biān guò  
shuǐ diào shēng cháng zuì tīng kuǎn jīn gōng quàn   shuí shì dāng yán zuì yǒu qíng  
méi luò xīn chūn hòu tíng   yǎn qián fēng qíng   chí wǎn bīng hái  
fāng cǎo yíng chuán 绿 wèi chéng qiě shàng gāo lóu wàng   xiāng gòng píng lán kàn yuè shēng
shuāng qiū shān wàn shù hóng   yán lóu shàng guà zhū lóng bái yún tiān yuǎn chóng chóng hèn  
huáng yān shēn fēng fǎng 仿 liáng zhōu   chuī zài shuí jiā zhōng
jìn dēng gāo xīng wèi cán   hóng lóu rén sàn pán huán gōu lěng xuán zhū  
mǎn miàn 西 fēng píng lán guī chén zuì   xiǎo yuàn xīn chí yuè zhà hán
zuò duì gāo lóu qiān wàn shān   yàn fēi qiū mǎn lán gān shāo cán hóng zhú yún  
piāo jǐn jīn jǐng hán zhǐ chǐ rén qiān   yóu shēng zuó huān