平陵东行

明代 徐祯卿
共工触天补女娲,后羿射之摧九乌。 君不见泰山之高屹天柱,有时东崩海水枯。 秦人筑长城,东笞夷貊北击胡,开阖地户天下枢。 九关虎豹下食人,髑髅飞血昏风尘,四海望之威天神。 亦有荆轲起报仇,裂眦向天天为愁,拔剑一呼震万乘。 快哉壮士谁与俦,儒生抗眉论尧舜,敛手待烹良可羞。 上卿执圭古崇侈,鲁生弃之若敝屣。 鸿毛轻死为二桃,笑杀田疆与冶子。 龙蛇消息各有时,白石落落人岂知。 季布髡为奴,范睢乃是粪下儿。 一朝云雷起屯厄,挥刃脱缚扬高眉。 我今伛偻困蝼蚁,吹沙吸呷若鲋鲤。 牛涔蠕蠕岂足活,河伯向我夸秋水。 夜梦凭云忽上天,倾山倒海作龙渊。 天门中开绕赤电,霓旌雷车导我前。 空山飒飒走霹雳,草木摧拉飞炎烟。 丈夫未足哀困穷,仰叹白日回英风。 不能鼓行青海上,亦当击剑咸阳之市中。 宁学鉏麑触槐死,羞言投阁仕莽公。 吾悲夫二子之死也,诚如寒蚓与秋蓬。
gòng gōng chù tiān   hòu 羿 shè zhī cuī jiǔ  
jūn jiàn tài shān zhī gāo tiān zhù   yǒu shí dōng bēng hǎi shuǐ  
qín rén zhù cháng chéng   dōng chī běi   kāi tiān xià shū  
jiǔ guān bào xià shí rén   lóu fēi xuè hūn fēng chén   hǎi wàng zhī wēi tiān shén  
yǒu jīng bào chóu   liè xiàng tiān tiān wèi chóu   jiàn zhèn wàn shèng  
kuài zāi zhuàng shì shuí chóu   shēng kàng méi lùn yáo shùn   liǎn shǒu dài pēng liáng xiū  
shàng qīng zhí guī chóng chǐ   shēng zhī ruò  
hóng 鸿 máo qīng wèi èr táo   xiào shā tián jiāng zi  
lóng shé xiāo xi yǒu shí   bái shí luò luò rén zhī  
kūn wèi   fàn suī nǎi shì fèn xià ér  
zhāo yún léi tún è   huī rèn tuō yáng gāo méi  
jīn kùn lóu   chuī shā xiā ruò  
niú cén huó   xiàng kuā qiū shuǐ  
mèng píng yún shàng tiān   qīng shān dào hǎi zuò lóng yuān  
tiān mén zhōng kāi rào chì diàn   jīng léi chē dǎo qián  
kōng shān zǒu   cǎo cuī fēi yán yān  
zhàng wèi āi kùn qióng   yǎng tàn bái huí yīng fēng  
néng xíng qīng hǎi shàng   dāng jiàn xián yáng zhī shì zhōng  
níng xué chú chù huái   xiū yán tóu shì mǎng gōng  
bēi èr zi zhī   chéng hán yǐn qiū péng