品令

宋代 李廌
唱歌须是,玉人檀口,皓齿冰肤。意传心事,语娇声颤,字如贯珠。老翁虽是解歌,无奈雪鬓霜须。大家且道,是伊模样,怎如念奴。
chàng shì   rén tán kǒu   hào chǐ 齿 bīng chuán xīn shì   jiāo shēng chàn   guàn zhū lǎo wēng suī shì jiě   nài xuě bìn shuāng jiā qiě dào   shì yàng   zěn niàn