泊震泽道中步游善宥寺观芍药回舟中小饮用范四韵

宋代 赵鼎
非才与时背,空手行路难。朱门极严冷,仰首不可干。 初欲效寸进,挽舟八节滩。雅意同心人,赠之云锦端。 虽云食破砚,渴拟回狂澜。胸次竟莫吐,千丈虹蜺蟠。 谁复议行藏,浩歌空倚栏。南来寄疏蓬,虾菜岂所欢。 寻幽偶一笑,芳葩发奇观。念尔托根远,香色不易完。 姓名逋客晦,风味书生酸。作诗慰流落,激烈穷雕刓。 愁人多苦语,步绕吟且看。归怀止惋结,赖此杯酒宽。 忽忽时岁迈,凄凄风雨残。曷当三径归,暂卜一枝安。 宠辱何定物,向来心已阑。
fēi cái shí bèi   kōng shǒu xíng nán zhū mén yán lěng yǎng   shǒu gàn    
chū xiào cùn jìn   wǎn zhōu jié tān tóng xīn rén zèng   zhī yún jǐn duān    
suī yún shí yàn   huí kuáng lán xiōng jìng qiān   zhàng hóng pán    
shuí xíng cáng   hào kōng lán nán lái shū péng xiā   cài suǒ huān    
xún yōu ǒu xiào   fāng guān niàn ěr tuō gēn yuǎn xiāng   wán    
xìng míng huì   fēng wèi shū shēng suān zuò shī wèi liú luò   liè qióng diāo wán    
chóu rén duō   rào yín qiě kàn guī huái zhǐ 怀 wǎn jié lài   bēi jiǔ kuān    
shí suì mài   fēng cán dāng sān jìng guī zàn   bo zhī ān    
chǒng dìng   xiàng lái xīn lán