仆久客钱塘有吹笛月下者同旅闻之凄然皆有归

唐代 李远
柯亭之椽不复得,蕲州黄竹今尚存。 苍崖翠壁产修干,千顷萧索烟云昏。 羌人眼力发天巧,长笛裁成凤膺饱。 老龙馀响出空星,欲喷炎天作秋晓。 西湖夜寂凉风生,山头一钩新月明。 商声恓悲羽声壮,行子忽忽难为情。 时无绿珠清音激皓齿,野王临风三弄亦已矣。 唯有愁端无古今,举刀不断东流水。 深闺兰灯照空床,笛声不如离恨长。 曲终人散一惆怅,回首江山非故乡。 万事浮云过寥廓,且醉杯中琥珀薄。 君不见玉管横吹黄鹤楼,江城五月梅花落。
tíng zhī chuán   zhōu huáng zhú jīn shàng cún  
cāng cuì chǎn xiū gàn   qiān qǐng xiāo suǒ yān yún hūn  
qiāng rén yǎn tiān qiǎo   cháng cái chéng fèng yīng bǎo  
lǎo lóng xiǎng chū kōng xīng   pēn yán tiān zuò qiū xiǎo  
西 liáng fēng shēng   shān tóu gōu xīn yuè míng  
shāng shēng bēi shēng zhuàng   háng nán wéi qíng  
shí 绿 zhū qīng yīn hào chǐ 齿   wáng lín fēng sān nòng  
wéi yǒu chóu duān jīn   dāo duàn dōng liú shuǐ  
shēn guī lán dēng zhào kōng chuáng   shēng hèn zhǎng  
zhōng rén sàn chóu chàng   huí shǒu jiāng shān fēi xiāng  
wàn shì yún guò liáo kuò   qiě zuì bēi zhōng báo  
jūn jiàn guǎn héng chuī huáng lóu   jiāng chéng yuè méi huā lào