菩萨蛮(公时在泉幕,有怀汪彦章而作。以当路多忌,故托玉人以见意。)

宋代 黄公度
高楼目断南来翼。玉人依旧无消息。愁绪促眉端。不随衣带宽。 萋萋天外草。何处春归早。无语凭栏杆。竹声生暮寒。
gāo lóu duàn nán lái rén jiù xiāo xi chóu méi duān suí dài kuān
tiān wài cǎo chǔ chūn guī zǎo píng lán gān zhú shēng shēng hán