七哀诗

魏晋 王粲
边城使心悲,昔吾亲更之。 冰雪截肌肤,风飘无止期。 百里不见人,草木谁当迟。 登城望亭燧,翩翩飞戍旗。 行者不顾反,出门与家辞。 子弟多俘虏,哭泣无已时。 天下尽乐土,何为久留兹。 蓼虫不知辛,去来勿与谘。
biān chéng shǐ 使 xīn bēi   qīn gèng zhī
bīng xuě jié   fēng piāo zhǐ
bǎi jiàn rén   cǎo shuí dāng chí
dēng chéng wàng tíng suì   piān piān fēi shù
xíng zhě fǎn   chū mén jiā
duō   shí
tiān xià jǐn   wéi jiǔ liú
liǎo chóng zhī xīn   lái