前调

宋代 杨冠卿
冰肌玉衬香绡薄。无言独倚阑干角。相见又还休。可堪归去愁。 碧波溪上路。几阵黄昏雨。归去断人肠。纱厨枕罩凉。
bīng chèn xiāng xiāo báo yán lán gān jiǎo xiāng jiàn yòu hái xiū kān guī chóu
shàng zhèn huáng hūn guī duàn rén cháng shā chú zhěn zhào liáng