樵人十咏。樵家
草木黄落时,比邻见相喜。门当清涧尽,屋在寒云里。
山棚日才下,野灶烟初起。所谓顺天民,唐尧亦如此。
cǎo
草
mù
木
huáng
黄
luò
落
shí
时
,
bǐ
比
lín
邻
jiàn
见
xiāng
相
xǐ
喜
。
。
mén
门
dāng
当
qīng
清
jiàn
涧
jǐn
尽
,
wū
屋
zài
在
hán
寒
yún
云
lǐ
里
。
。
shān
山
péng
棚
rì
日
cái
才
xià
下
,
yě
野
zào
灶
yān
烟
chū
初
qǐ
起
。
。
suǒ
所
wèi
谓
shùn
顺
tiān
天
mín
民
,
táng
唐
yáo
尧
yì
亦
rú
如
cǐ
此
。
。