清平乐 和高倬云女士

清代 吴灏
春来无绪。镇日风吹雨。帘隔灯昏闻燕语。梦去难寻俦侣。 花残柳暗参差。杯深不解双眉。惟有放閒取乐,芳郊绿满新枝。
chūn lái zhèn fēng chuī lián dēng hūn wén yàn mèng nán xún chóu        
huā cán liǔ àn cēn bēi shēn jiě shuāng méi wéi yǒu fàng xián fāng jiāo   mǎn xīn 绿 zhī