情诗其二十五

清代 仓央嘉措
飞短流长断人肠,情怀恻恻每神伤。? 惆怅玉人独归去,芳草萋萋满斜阳。
fēi duǎn liú zhǎng duàn rén cháng   qíng huái 怀 měi shén shāng     ?
chóu chàng rén guī   fāng cǎo mǎn xié yáng