沁园春·数遍时贤

宋代 张绍文
数遍时贤,谁似云溪,未老得闲。自抽身州县,归体旧隐,灰心名利,跳出尘寰。卸却朝衣,笑拈拄杖,日在花阴竹径间。身轻健,任高眼晏起,渴饮饥餐。 垂弧猛省当年。且约住春风开寿筵。况园亭池馆,新奇佳丽,弟兄子侄,歌笑团栾。绿鬓朱颜,纶巾羽扇,做个人间长寿仙。霞觞举,愿年年今日,长对南山。
shù biàn shí xián   shuí shì yún   wèi lǎo xián chōu shēn zhōu xiàn   guī jiù yǐn   huī xīn míng   tiào chū chén huán xiè què cháo   xiào niān zhǔ zhàng   zài huā yīn zhú jìng jiān shēn qīng jiàn   rèn gāo yǎn yàn   yǐn cān
chuí měng xǐng dāng nián qiě yuē zhù chūn fēng kāi shòu 寿 yán kuàng yuán tíng chí guǎn   xīn jiā   xiōng zhí   xiào tuán luán 绿 bìn zhū yán   guān jīn shàn   zuò rén jiān cháng shòu 寿 xiān xiá shāng   yuàn nián nián jīn   zhǎng duì nán shān