沁园春·倏忽光阴

元代 谭处端
倏忽光阴,四大浮空,是非久坚。这轮回谁保,朝昏彻彼,家缘恩爱,系绊迁延。一个真灵,千生万劫,苦海浮沉逐孽缘。当须悟,在伊家慷慨,生死争先。聪明切听微言。好放下闲愁搜妙玄。认贫闲寂淡,休生恶勘,元初一点,摆出新鲜。直正无私,常行平等,坦荡逍遥任自然。真功行,向闲中慢慢,积累成千。
shū guāng yīn   kōng   shì fēi jiǔ jiān zhè lún huí shuí bǎo cháo   hūn chè jiā   yuán ēn ài   bàn qiān yán zhēn líng qiān shēng   wàn jié hǎi   chén zhú niè yuán dāng zài jiā   kāng kǎi shēng zhēng   xiān cōng míng qiē tīng wēi yán hǎo fàng xià xián chóu sōu miào xuán rèn pín xián dàn xiū shēng è kān yuán chū   diǎn bǎi chū   xīn xiān zhí zhèng   cháng xíng píng děng tǎn dàng xiāo   yáo rèn rán   zhēn gōng xíng xiàng xián zhōng màn màn lěi chéng   qiān