秋景 客愁连蟋蟀

宋代 刘辰翁
梧桐惊客梦,去住两茫然。晓觉鸡鸣未,愁惟蟋蟀连。 江湖无汉地,家世本秦川。唧唧月共语,涓涓人独眠。 青灯寒四壁,衰鬓织千年。唐晋他人有,荒凉故殿前。
tóng jīng mèng   zhù liǎng máng rán xiǎo jué míng wèi chóu   wéi shuài lián    
jiāng hàn   jiā shì běn qín chuān yuè gòng juān   juān rén mián    
qīng dēng hán   shuāi bìn zhī qiān nián táng jìn rén yǒu huāng   liáng diàn qián 殿