秋景 蛩响乱秋阴

宋代 刘辰翁
蛩响何千百,人情自不禁。馀哀动邻壁,最苦乱秋阴。 泣尽相思梦,惊残劝织心。露深虫语语,月黑雁沈沈。 坏壁岁年远,长门日夜深。手摩铜雀雨,和汝一长吟。
qióng xiǎng qiān bǎi   rén qíng jīn āi dòng lín zuì   luàn qiū yīn    
jǐn xiāng mèng   jīng cán quàn zhī xīn shēn chóng yuè   hēi yàn shěn shěn    
huài suì nián yuǎn   cháng mén shēn shǒu tóng què   cháng yín