秋景 秋风生桂枝

宋代 刘辰翁
又胜春风处,秋芳宇宙清。由来天路远,几许桂枝生。 古道寒云色,空山落叶声。忽看金粟缀,如在蕊宫行。 香入铜盘饮,根愁玉斧惊。小山人倚袖,延伫不胜情。
yòu shèng chūn fēng chù   qiū fāng zhòu qīng yóu lái tiān yuǎn   guì zhī shēng    
dào hán yún   kōng shān luò shēng kàn jīn zhuì   zài ruǐ gōng xíng    
xiāng tóng pán yǐn   gēn chóu jīng xiǎo shān rén xiù yán   zhù shèng qíng