秋蛩

唐代 雍裕之
雨绝苍苔地,月斜青草阶。蛩鸣谁不怨,况是正离怀。
jué cāng tái   yuè xié qīng cǎo jiē qióng míng shuí yuàn   kuàng shì zhèng huái 怀