秋日吴山茶楼雅集以我有嘉宾鼓瑟吹笙赋诗得瑟字

两汉 刘雄
昆虫未闭关,春秋有佳日。招邀众石友,围坐暂闲逸。 吴山多妩媚,纵横难尽述。市声虽到耳,心尘忽已谧。 此乐古人同,焉知身萧瑟。倾榼杂浊清,堆盘满梨栗。 抢影七子狂,放歌二姝匹。居世亦何常,对境原易失。 他时忆旧游,但藉群公笔。
kūn chóng wèi guān   chūn qiū yǒu jiā zhāo yāo zhòng shí yǒu   wéi zuò zàn xián
shān duō mèi   zòng héng nán jǐn shù shì shēng suī dào ěr   xīn chén
rén tóng   yān zhī shēn xiāo qīng zhuó qīng   duī pán mǎn
qiǎng yǐng kuáng   fàng èr shū shì cháng   duì jìng yuán shī
shí jiù yóu   dàn qún gōng