秋思三首

唐代 包融
胡风吹雁翼,远别无人乡。君近雁来处,几回断君肠。 昔奉千日书,抚心怨星霜。无书又千日,世路重茫茫。 燕国有佳丽,蛾眉富春光。自然君归晚,花落君空堂。 君其若不然,岁晚双鸳鸯。 顾兔蚀残月,幽光不如星。女儿晚事夫,颜色同秋萤。 秋日边马思,武夫不遑宁。燕歌易水怨,剑舞蛟龙腥。 风折连枝树,水翻无蒂萍。立身多门户,何必燕山铭。 生世不如鸟,双双比翼翎。 季秋天地闲,万物生意足。我忧长于生,安得及草木。 试从古人愿,致酒歌秉烛。燕赵皆世人,讵能长似玉。 俯怜老期近,仰视日车速。萧飒御风君,魂梦愿相逐。 百年夜销半,端为重缨束。
fēng chuī yàn   yuǎn bié rén xiāng jūn jìn yàn lái chù   huí duàn jūn cháng
fèng qiān shū   xīn yuàn xīng shuāng shū yòu qiān   shì zhòng máng máng
yān guó yǒu jiā   é méi chūn guāng rán jūn guī wǎn   huā luò jūn kōng táng
jūn ruò rán   suì wǎn shuāng yuān yāng
shí cán yuè   yōu guāng xīng ér wǎn shì   yán tóng qiū yíng
qiū biān   huáng níng yān shuǐ yuàn   jiàn jiāo lóng xīng
fēng zhé lián zhī shù   shuǐ fān píng shēn duō mén   yān shān míng
shēng shì niǎo   shuāng shuāng líng
qiū tiān xián   wàn shēng yōu cháng shēng   ān cǎo
shì cóng rén yuàn   zhì jiǔ bǐng zhú yān zhào jiē shì rén   néng zhǎng shì
lián lǎo jìn   yǎng shì chē xiāo fēng jūn   hún mèng yuàn xiāng zhú
bǎi nián xiāo bàn   duān wéi zhòng yīng shù