秋晚同超然山行

宋代 释德洪
诸方游遍浑如梦,古寺归来独掩扃。无复诗篇云锦段,但馀心境木蛇形。 高秋霜叶鱼腮赤,落日远山螺髻青。步尽松阴忽回首,绿萝疏处见溪亭。
zhū fāng yóu biàn hún mèng   guī lái yǎn jiōng shī piān yún jǐn duàn dàn   xīn jìng shé xíng    
gāo qiū shuāng sāi chì   luò yuǎn shān luó qīng jǐn sōng yīn huí shǒu   luó 绿 shū chù jiàn tíng