秋宵吟 柝声

清代 冯煦
拥孤衾,罢远笛。酒醒霜寒人寂。微吟悄、渐北斗阑干,数声悽恻。 夜乌啼,冷月碧。数尽琼壶残滴。凄还紧、记伴我年年,废邮荒驿。 清梵空山,共点点、惊回楚魄。抱关人老,听雨秋深,一夜鬓毛白。 短梦浑难觅。叶响初阑,虫语又咽。问西风、辇路提铃,南内谁与诉怨抑。
yōng qīn   yuǎn jiǔ xǐng shuāng hán rén wēi yín qiāo jiàn běi dǒu lán gān shù shēng          
  lěng yuè shù jǐn qióng cán hái jǐn bàn nián nián fèi yóu huāng         驿  
qīng fàn kōng shān   gòng diǎn diǎn jīng huí chǔ bào guān rén lǎo tīng   qiū shēn   bìn máo bái      
duǎn mèng hún nán xiǎng chū lán chóng   yòu yàn wèn fēng niǎn 西 líng nán nèi shuí   yuàn