秋夜独坐(一作邢邵诗)

唐代 袁朗
危弦断客心,虚弹落惊禽。新秋百虑净,独夜九愁深。 枯蓬唯逐吹,坠叶不归林。如何悲此曲,坐作白头吟。
wēi xián duàn xīn   dàn luò jīng qín xīn qiū bǎi jìng   jiǔ chóu shēn
péng wéi zhú chuī   zhuì guī lín bēi   zuò zuò bái tóu yín