七夕歌

唐代 刘言史
星寥寥兮月细轮,佳期可想兮不可亲。云衣香薄妆态新, 彩輧悠悠度天津。玉幌相逢夜将极,妖红惨黛生愁色。 寂寞低容入旧机,歇著金梭思往夕。人间不见因谁知, 万家闺艳求此时。碧空露重彩盘湿,花上乞得蜘蛛丝。
xīng liáo liáo yuè lún   jiā xiǎng qīn yún xiāng báo zhuāng tài xīn  
cǎi píng yōu yōu tiān jīn huǎng xiāng féng jiāng   yāo hóng cǎn dài shēng chóu
róng jiù   xiē zhù jīn suō wǎng rén jiān jiàn yīn shéi zhī  
wàn jiā guī yàn qiú shí kōng zhòng cǎi pán shī 湿   huā shàng zhī zhū