七夕曲

唐代 王建
河边独自看星宿,夜织天丝难接续。 抛梭振镊动明珰,为有秋期眠不足。 遥愁今夜河水隔,龙驾车辕鹊填石。 流苏翠帐星渚间,环佩无声灯寂寂。 两情缠绵忽如故。复畏秋风生晓路。 幸回郎意且斯须,一年中别今始初。 明星未出少停车。
biān kàn xīng xiù 宿   zhī tiān nán jiē
pāo suō zhèn niè dòng míng dāng   wèi yǒu qiū mián
yáo chóu jīn shuǐ   lóng jià chē yuán què tián shí
liú cuì zhàng xīng zhǔ jiān   huán pèi shēng dēng
liǎng qíng chán mián wèi qiū fēng shēng xiǎo
xìng huí láng qiě   nián zhōng bié jīn shǐ chū
míng xīng wèi chū shǎo tíng chē

注释

  • 星宿:指列星。天丝:仙女纺织用的丝线。
  • 明珰:用以泛指珠玉。
  • 车辕:车前驾牲畜的两根直木。
  • 斯须:须臾
  • 片刻。

注释

星宿:指列星。
天丝:仙女纺织用的丝线。
明珰:用以泛指珠玉。
车辕:车前驾牲畜的两根直木。
斯须:须臾;片刻。