畎亩谣为马丈师易寿

元代 魏初
君不见阿衡畎亩一饿叟,孰谓乃有尧之心。以身许亳即自任,从容一理无升沉。 又不见陶家松石草堂月,万古笑傲声辉发。即今有人谁似之,介山处士心如雪。 怡情抱蒿莱,教子付塾说。一家唐舜民,肯事张仪舌。 先生于兹一何少,先生于兹又何拙。世间碌碌不足数,赖有天徒与吾语。 茫茫四海少颜色,会当下笔生风雨。
jūn jiàn ā héng quǎn è 饿 sǒu   shú wèi nǎi yǒu yáo zhī xīn shēn rèn   cóng róng shēng chén
yòu jiàn táo jiā sōng shí cǎo táng yuè   wàn xiào ào shēng huī jīn yǒu rén shuí shì zhī   jiè shān chǔ shì xīn xuě
qíng bào hāo lái   jiào shú shuō jiā táng shùn mín   kěn shì zhāng shé
xiān sheng shǎo   xiān sheng yòu zhuō shì jiān shù   lài yǒu tiān
máng máng hǎi shǎo yán   huì dāng xià shēng fēng