鹊桥仙

宋代 李之仪
风清月莹,天然标韵,自是闺房之秀。情多无那不能禁,常是为、而今时候。 绿云低拢,红潮微上,画幕梅寒初透。一般偏更恼人深,时更把、眉儿轻皱。
fēng qīng yuè yíng   tiān rán biāo yùn   shì guī fáng zhī xiù qíng duō néng jìn   cháng shì wèi ér jīn shí hou
绿 yún lǒng   hóng cháo wēi shàng   huà méi hán chū tòu bān piān gèng nǎo rén shēn   shí gèng méi ér qīng zhòu