鹊桥仙 用吴药师韵
泪粘春住,香吹梦醒,提起旧时根节。画船丝柳绮窗花,整一幅,断肠图揭。
彩云易散,银河难渡,青鬓莫教催雪。来生慧业恐生天,又负却,人间风月。
lèi
泪
zhān
粘
chūn
春
zhù
住
,
xiāng
香
chuī
吹
mèng
梦
xǐng
醒
,
tí
提
qǐ
起
jiù
旧
shí
时
gēn
根
jié
节
。
。
huà
画
chuán
船
sī
丝
liǔ
柳
qǐ
绮
chuāng
窗
huā
花
,
zhěng
整
yī
一
fú
幅
,
duàn
断
cháng
肠
tú
图
jiē
揭
。
。
cǎi
彩
yún
云
yì
易
sàn
散
,
yín
银
hé
河
nán
难
dù
渡
,
qīng
青
bìn
鬓
mò
莫
jiào
教
cuī
催
xuě
雪
。
。
lái
来
shēng
生
huì
慧
yè
业
kǒng
恐
shēng
生
tiān
天
,
yòu
又
fù
负
què
却
,
rén
人
jiān
间
fēng
风
yuè
月
。
。