趋三衢别故人时车驾幸杭州 其二

宋代 赵鼎
飘零泽国几春风,又触惊涛泛短篷。四海未知栖息地,百年半在别离中。 功名元与世缘薄,兵火向来吾道穷。独倚危楼凄望眼,青山无数浙江东。
piāo líng guó chūn fēng   yòu chù jīng tāo fàn duǎn péng hǎi wèi zhī bǎi   nián bàn zài bié zhōng    
gōng míng yuán shì yuán báo   bīng huǒ xiàng lái dào qióng wēi lóu wàng yǎn qīng   shān shù zhè jiāng dōng