壬寅二月祥符河复仍由河干遣戍伊犁蒲城相国涕泣为别愧无以慰其意呈诗两首 其二
元老忧时鬓已霜,吾衰亦感发苍苍。余生岂惜投豺虎,群策当思制犬羊。
人事如棋浑不定,君恩每饭总难忘。公身幸保千钧重,宝剑还期赐尚方。
yuán
元
lǎo
老
yōu
忧
shí
时
bìn
鬓
yǐ
已
shuāng
霜
,
wú
吾
shuāi
衰
yì
亦
gǎn
感
fā
发
cāng
苍
cāng
苍
。
。
yú
余
shēng
生
qǐ
岂
xī
惜
tóu
投
chái
豺
hǔ
虎
,
qún
群
cè
策
dāng
当
sī
思
zhì
制
quǎn
犬
yáng
羊
。
。
rén
人
shì
事
rú
如
qí
棋
hún
浑
bù
不
dìng
定
,
jūn
君
ēn
恩
měi
每
fàn
饭
zǒng
总
nán
难
wàng
忘
。
。
gōng
公
shēn
身
xìng
幸
bǎo
保
qiān
千
jūn
钧
zhòng
重
,
bǎo
宝
jiàn
剑
hái
还
qī
期
cì
赐
shàng
尚
fāng
方
。
。