荣华乐( 一作东洛梁家谣)

唐代 李贺
鸢肩公子二十馀,齿编贝,唇激朱。 气如虹霓,饮如建瓴,走马夜归叫严更。 径穿复道游椒房,龙裘金玦杂花光。 玉堂调笑金楼子,台下戏学邯郸倡。 口吟舌话称女郎,锦袪绣面汉帝旁。 得明珠十斛,白璧一双,新诏垂金曳紫光煌煌。 马如飞,人如水,九卿六官皆望履。 将回日月先反掌,欲作江河唯画地。峨峨虎冠上切云, 竦剑晨趋凌紫氛。绣段千寻贻皂隶,黄金百镒贶家臣。 十二门前张大宅,晴春烟起连天碧。金铺缀日杂红光, 铜龙啮环似争力。瑶姬凝醉卧芳席,海素笼窗空下隔。 丹穴取凤充行庖,玃玃如拳那足食。金蟾呀呀兰烛香, 军装武妓声琅珰。谁知花雨夜来过,但见池台春草长。 嘈嘈弦吹匝天开,洪崖箫声绕天来。天长一矢贯双虎, 云弝绝骋聒旱雷。乱袖交竿管儿舞,吴音绿鸟学言语。 能教刻石平紫金,解送刻毛寄新兔。三皇皇后七贵人, 五十校尉二将军。当时飞去逐彩云,化作今日京华春。
yuān jiān gōng èr shí   chǐ 齿 biān bèi   chún zhū
hóng   yǐn jiàn líng   zǒu guī jiào yán gēng
jìng chuān 穿 dào yóu jiāo fáng   lóng qiú jīn jué huā guāng
táng tiáo xiào jīn lóu   tái xià xué hán dān chàng
kǒu yín shé huà chēng láng   jǐn xiù miàn hàn páng
míng zhū shí   bái shuāng   xīn zhào chuí jīn guāng huáng huáng
fēi   rén shuǐ   jiǔ qīng liù guān jiē wàng
jiāng huí yuè xiān fǎn zhǎng   zuò jiāng wéi huà é é guān shàng qiē yún  
sǒng jiàn chén líng fēn xiù duàn qiān xún zào   huáng jīn bǎi kuàng jiā chén
shí èr mén qián zhāng zhái   qíng chūn yān lián tiān jīn zhuì hóng guāng  
tóng lóng niè huán shì zhēng yáo níng zuì fāng   hǎi lóng chuāng kōng xià
dān xué fèng chōng xíng páo   jué jué quán shí jīn chán lán zhú xiāng  
jūn zhuāng shēng láng dāng shéi zhī huā lái guò   dàn jiàn chí tái chūn cǎo zhǎng
cáo cáo xián chuī tiān kāi   hóng xiāo shēng rào tiān lái tiān cháng shǐ guàn shuāng  
yún jué chěng guā hàn léi luàn xiù jiāo gān 竿 guǎn ér   yīn 绿 niǎo xué yán
néng jiào shí píng jīn   jiè sòng máo xīn sān huáng huáng hòu guì rén  
shí xiào wèi èr jiāng jūn dāng shí fēi zhú cǎi yún   huà zuò jīn jīng huá chūn