阮希圣新轩即席兼呈同会君仪温老三首 其一

宋代 郭祥正
阮轩要客暮春时,淡荡晴丝日正迟。出屋花光红玛瑙,隔湖山色碧琉璃。 老榕垂干侵疏箔,新鸭呼雏过短篱。我欲高吟还阁笔,坐中留蔡总能诗。
ruǎn xuān yào chūn shí   dàn dàng qíng zhèng chí chū huā guāng hóng nǎo   shān liú li    
lǎo róng chuí gàn qīn shū   xīn chú guò duǎn gāo yín hái zuò   zhōng liú cài zǒng néng shī