瑞鹤仙 壬辰十月朝日感事作

宋代 江南雨
晚晴笼逝水。正劫后山河,浑茫无际。黄花竟何似,趁斜晖、犹酿上林芳事。 蜂怀蝶思,但暗忆、千红万紫。便误将、几许阳和,认作早春天气。 消此,轻寒乍歇,薄暖初回,一帘秋霁。流霞幻绮,昆池畔、多少生意。 那更听、砌下禁虫漫语,镇日凄凉倦耳。怕明朝、木叶飘萧,恶风又起。
wǎn qíng lóng shì shuǐ zhèng jié hòu shān   hún máng huáng huā jìng   chèn xié huī yóu niàng shàng lín fāng shì
fēng huái 怀 dié   dàn àn qiān hóng wàn biàn 便 jiāng yáng   rèn zuò zǎo chūn tiān
xiāo   qīng hán zhà xiē   báo nuǎn chū huí   lián qiū liú xiá huàn   kūn chí pàn duō shǎo shēng
gèng tīng xià jìn chóng màn   zhèn liáng juàn ěr míng cháo piāo xiāo   è fēng yòu