塞下三首

唐代 沈彬
塞叶声悲秋欲霜,寒山数点下牛羊。映霞旅雁随疏雨, 向碛行人带夕阳。边骑不来沙路失,国恩深后海城荒。 胡儿向化新成长,犹自千回问汉王。 贵主和亲杀气沉,燕山闲猎鼓鼙音。旗分雪草偷边马, 箭入寒云落塞禽。陇月尽牵乡思动,战衣谁寄泪痕深。 金钗谩作封侯别,劈破佳人万里心。 月冷榆关过雁行,将军寒笛老思乡。贰师骨恨千夫壮, 李广魂飞一剑长。戍角就沙催落日,阴云分碛护飞霜。 谁知汉武轻中国,闲夺天山草木荒。
sāi shēng bēi qiū shuāng   hán shān shǔ diǎn xià niú yáng yìng xiá yàn suí shū  
xiàng xíng rén dài yáng biān lái shā shī   guó ēn shēn hòu hǎi chéng huāng
ér xiàng huà xīn chéng zhǎng   yóu qiān huí wèn hàn wáng
guì zhǔ qīn shā chén   yān shān xián liè yīn fēn xuě cǎo tōu biān  
jiàn hán yún luò sāi qín lǒng yuè jìn qiān xiāng dòng   zhàn shuí lèi hén shēn
jīn chāi mán zuò fēng hóu bié   jiā rén wàn xīn
yuè lěng guān guò yàn háng   jiāng jūn hán lǎo xiāng èr shī hèn qiān zhuàng  
guǎng 广 hún fēi jiàn zhǎng shù jiǎo jiù shā cuī luò   yīn yún fēn fēi shuāng
shéi zhī hàn qīng zhōng guó   xián duó tiān shān cǎo huāng