三次雷苦斋韵二首 其一
鞍马黄尘已强颜,更堪白发镜中看。曾陪尊俎回春煖,正想音书慰客寒。
胜览足供诗笔健,相思今觉带围宽。长江一碧横千里,无复秋风细有澜。
ān
鞍
mǎ
马
huáng
黄
chén
尘
yǐ
已
qiǎng
强
yán
颜
,
gèng
更
kān
堪
bái
白
fà
发
jìng
镜
zhōng
中
kàn
看
。
。
céng
曾
péi
陪
zūn
尊
zǔ
俎
huí
回
chūn
春
nuǎn
煖
,
zhèng
正
xiǎng
想
yīn
音
shū
书
wèi
慰
kè
客
hán
寒
。
。
shèng
胜
lǎn
览
zú
足
gōng
供
shī
诗
bǐ
笔
jiàn
健
,
xiāng
相
sī
思
jīn
今
jué
觉
dài
带
wéi
围
kuān
宽
。
。
cháng
长
jiāng
江
yī
一
bì
碧
héng
横
qiān
千
lǐ
里
,
wú
无
fù
复
qiū
秋
fēng
风
xì
细
yǒu
有
lán
澜
。
。