三羞诗三首

唐代 皮日休
吾闻古君子,介介励其节。入门疑储宫,抚己思鈇钺。 志者若不退,佞者何由达。君臣一殽膳,家国共残杀。 此道见于今,永思心若裂。王臣方謇謇,佐我无玷缺。 如何以谋计,中道生芽蘖。宪司遵故典,分道播南越。 苍惶出班行,家室不容别。玄鬓行为霜,清泪立成血。 乘遽剧飞鸟,就传过风发。嗟吾何为者,叨在造士列。 献文不上第,归于淮之汭.蹇蹄可再奔,退羽可后歇。 利则侣轩裳,塞则友松月。而于方寸内,未有是愁结。 未为禄食仕,俯不愧梁粝。未为冠冕人,死不惭忠烈。 如何有是心,不能叩丹阙。赫赫负君归,南山采芝蕨。 南荒不择吏,致我交阯覆。绵联三四年,流为中夏辱。 懦者斗即退,武者兵则黩。军庸满天下,战将多金玉。 刮则齐民痈,分为猛士禄。雄健许昌师,忠武冠其族。 去为万骑风,住作一川肉。昨朝残卒回,千门万户哭。 哀声动闾里,怨气成山谷。谁能听昼鼙,不忍看金镞。 吾有制胜术,不奈贱碌碌。贮之胸臆间,惭见许师属。 自嗟胡为者,得蹑前修躅。家不出军租,身不识部曲。 亦衣许师衣,亦食许师粟。方知古人道,荫我已为足。 念此向谁羞,悠悠颍川绿。 天子丙戌年,淮右民多饥。就中颍之汭,转徙何累累。 夫妇相顾亡,弃却抱中儿。兄弟各自散,出门如大痴。 一金易芦卜,一缣换凫茈。荒村墓鸟树,空屋野花篱。 儿童啮草根,倚桑空羸羸。斑白死路傍,枕土皆离离。 方知圣人教,于民良在斯。厉能去人爱,荒能夺人慈。 如何司牧者,有术皆在兹。粤吾何为人,数亩清溪湄。 一写落第文,一家欢复嬉。朝食有麦饘,晨起有布衣。 一身既饱暖,一家无怨咨。家虽有畎亩,手不秉镃基。 岁虽有札瘥,庖不废晨炊。何道以致是,我有明公知。 食之以侯食,衣之以侯衣。归时恤金帛,使我奉庭闱。 抚己愧颍民,奚不进德为。因兹感知己,尽日空涕洟。
wén jūn zi   jiè jiè jié mén chǔ gōng   yuè
zhì zhě ruò tuì 退   nìng zhě yóu jūn chén xiáo shàn   jiā guó gòng cán shā
dào jiàn jīn   yǒng xīn ruò liè wáng chén fāng jiǎn jiǎn   zuǒ diàn quē
móu   zhōng dào shēng niè xiàn zūn diǎn   fēn dào nán yuè
cāng huáng chū bān háng   jiā shì róng bié xuán bìn xíng wéi shuāng   qīng lèi chéng xuè
chéng fēi niǎo   jiù chuán guò fēng jiē wéi zhě   dāo zài zào shì liè
xiàn wén shàng   guī huái zhī ruì   . jiǎn zài bēn   tuì 退 hòu xiē
xuān cháng   sāi yǒu sōng yuè ér fāng cùn nèi   wèi yǒu shì chóu jié
wèi wèi shí shì   kuì liáng wèi wèi guān miǎn rén   cán zhōng liè
yǒu shì xīn   néng kòu dān quē jūn guī   nán shān cǎi zhī jué
nán huāng   zhì jiāo zhǐ mián lián sān nián   liú wèi zhōng xià
nuò zhě dòu tuì 退   zhě bīng jūn yōng mǎn tiān xià   zhàn jiàng duō jīn
guā mín yōng   fēn wéi měng shì xióng jiàn chāng shī   zhōng guān
wèi wàn fēng   zhù zuò chuān ròu zuó cháo cán huí   qiān mén wàn
āi shēng dòng   yuàn chéng shān shuí néng tīng zhòu   rěn kàn jīn
yǒu zhì shèng shù   nài jiàn zhù zhī xiōng jiān   cán jiàn shī shǔ
jiē wéi zhě   niè qián xiū zhú jiā chū jūn   shēn shí
shī   shí shī fāng zhī rén dào   yīn wèi
niàn xiàng shuí xiū   yōu yōu yǐng chuān 绿
tiān bǐng nián   huái yòu mín duō jiù zhōng yǐng zhī ruì   zhuǎn lěi lěi
xiāng wáng   què bào zhōng ér xiōng sàn   chū mén chī
jīn bo   jiān huàn huāng cūn niǎo shù   kōng huā
ér tóng niè cǎo gēn   sāng kōng léi léi bān bái bàng   zhěn jiē
fāng zhī shèng rén jiào   mín liáng zài néng rén ài   huāng néng duó rén
zhě   yǒu shù jiē zài yuè wéi rén   shù qīng méi
xiě luò wén   jiā huān zhāo shí yǒu mài zhān   chén yǒu
shēn bǎo nuǎn   jiā yuàn jiā suī yǒu quǎn   shǒu bǐng
suì suī yǒu zhá chài   páo fèi chén chuī dào zhì shì   yǒu míng gōng zhī
shí zhī hóu shí   zhī hóu guī shí jīn   shǐ 使 fèng tíng wéi
kuì yǐng mín   jìn wèi yīn gǎn zhī   jìn kōng