伤丁氏故基题一绝于太虚堂

宋代 莫崙
疏雨斑斑洒叶舟,前山唤客作清游。 芳华消歇春归后,野草荒田一片愁。
shū bān bān zhōu   qián shān huàn zuò qīng yóu  
fāng huá xiāo xiē chūn guī hòu   cǎo huāng tián piàn chóu