伤时二首(一作宋郊)

唐代 孟云卿
徘回宋郊上,不睹平生亲。独立正伤心,悲风来孟津。 大方载群物,先死有常伦。虎豹不相食,哀哉人食人。 岂伊逢世运,天道亮云云。 太空流素月,三五何明明。光耀侵白日,贤愚迷至精。 四时更变化,天道有亏盈。常恐今夜没,须臾还复生。
pái huí sòng jiāo shàng   píng shēng qīn zhèng shāng xīn   bēi fēng lái mèng jīn
fāng zǎi qún   xiān yǒu cháng lún bào xiāng shí   āi zāi rén shí rén
féng shì yùn   tiān dào liàng yún yún
tài kōng liú yuè   sān míng míng guāng yào 耀 qīn bái   xián zhì jīng
shí gēng biàn huà   tiān dào yǒu kuī yíng cháng kǒng jīn méi   hái shēng