山间每岁正月望夜梅花正

宋代 叶梦得
山头野梅白玉花,月明弄影纷横斜。青天无云万峰立,下有十亩幽人家。 年年春归不暇省,但扫雪径寻寒葩。老夫已忘少年事,灯火岂念更繁华。 一杯起步遍空谷,破屋归卧暾朝霞。陪都复来亦何有,凛凛杀气浮高牙。 重关深锁夜漏永,忽记昨梦翻长嗟。景龙门前一月会,金碗赐酒馀雄誇。 神州陆沉近归我,汉节方议通胡沙。天翻地覆那得料,忍复更听渔阳挝。
shān tóu méi bái huā   yuè míng nòng yǐng fēn héng xié qīng tiān yún wàn fēng xià   yǒu shí yōu rén jiā    
nián nián chūn guī xiá shěng   dàn sǎo xuě jìng xún hán lǎo wàng shào nián shì dēng   huǒ niàn gèng fán huá    
bēi biàn kōng   guī tūn zhāo xiá péi lái yǒu lǐn   lǐn shā gāo    
zhòng guān shēn suǒ lòu yǒng   zuó mèng fān cháng jiē jǐng lóng mén qián yuè huì jīn   wǎn jiǔ xióng kuā    
shén zhōu chén jìn guī   hàn jié fāng tōng shā tiān fān de liào rěn   gèng tīng yáng