山水友别辞 薏苡饭

唐代 王质
勾漏升空飞,伏波抱愁死。一饱万事已,古人皆流水。 饭它饭,总弗换,树阴相随鸟声变,草虫木虻自撩乱。
gōu lòu shēng kōng fēi   bào chóu bǎo wàn shì   rén jiē liú shuǐ
fàn fàn   zǒng huàn   shù yīn xiāng suí niǎo shēng biàn   cǎo chóng méng liáo luàn